Đã hai thập kỷ trôi
qua, bỗng nhiên tôi gặp lại một người bạn năm đầu đại học trên Facebook. Bạn
học cùng tôi hơn một năm rồi ra nước ngoài du học, từ đó không thấy tin tức gì
của nhau. Nên chúng tôi hỏi han nhau khá nhiều về cuộc sống hiện tại, công việc
và bạn bè cũ. Bỗng dưng, giữa câu chuyện trao đổi, bạn tôi ngạc nhiên hỏi:
- Sao ngày xưa cậu
lại nói dối tớ?
Trời? Tôi đã nói dối
bạn cùng lớp điều gì?
Bạn tôi bảo:
- Cậu đẻ mấy đứa con
trai, thế mà ngày xưa ở lớp mình, cậu toàn bảo là, mẹ cậu đi xem bói ở một ông
thầy rất giỏi rồi, nói số cậu sẽ chỉ đẻ toàn con gái! Hoặc thầy bói phán sai
lè, hoặc cậu dối bạn bè!
Tôi bật cười trước
màn hình, sực nhớ ra những ngày tháng ấy. Những ngày tháng chúng tôi mười tám
tuổi, chúng tôi mới vào đại học, chúng tôi bắt đầu mơ ước đến tình yêu đầu
tiên, để ý những chàng trai xung quanh, những chàng cũng mười tám đôi mươi đang
cùng mòn đít quần trên ghế trường đại học.
Và đúng, hồi đó tôi
đã nói dối tất cả bạn bè của tôi! Tôi không tin vào bất cứ ông thầy bói toán
nào cả! Tôi không mê tín cũng không duy tâm. Nhưng vào tuổi mười tám, cái tôi
nhìn thấy từ tình yêu và hôn nhân đều chỉ là những thứ tồi tệ.

Hàng xóm được vợ hỏng
chồng. Người quen ép vợ đẻ mấy lần toàn con gái, nhà lúc nào cũng cãi chửi nhau
vì thế. Bố tôi đi biền biệt chưa từng bao giờ giúp mẹ tôi việc nhà. Ông bảo vệ
trường tiểu học đánh vợ như cơm bữa. Thầy giáo tôi coi vợ như kẻ thù. Ông anh
họ tôi tới nhà mếu máo vì bị gái lừa hết sạch tiền. Mẹ tôi mười mùa đông chỉ có
mỗi một đôi tất.
Tôi sợ tình yêu và
hôn nhân hủy hoại tất cả những mơ ước cuộc đời tôi. Tôi sợ những người đàn ông
gia trưởng, trọng nam khinh nữ, vô trách nhiệm với gia đình, coi thường phụ nữ,
bạo hành. Nên, vào tuổi mười tám, thứ duy nhất ở trong đầu tôi, đó là: Làm thế
nào để mình đừng yêu phải (hoặc cưới phải) những kiểu đàn ông được liệt kê ở
trên!
Mọi người xung quanh
đều nói với ta rằng, hãy gắng trở thành một cô gái đảm đang, khéo léo, chu đáo,
nấu ăn ngon, biết nịnh mẹ chồng, biết khéo léo dạy chồng, thì ta sẽ có được một
người chồng tốt! Còn tôi thì ngược lại. Tôi không nghĩ rằng nghĩa vụ của đàn bà
là phải đi tìm một người đàn ông tốt. Tôi chỉ mong tránh gặp những tay đàn ông
xấu, thế thôi!
Để chồng đừng gia
trưởng, cách tốt nhất là đừng tự leo lên giường của một anh đàn ông gia trưởng.
Muốn chồng giúp việc nhà, tốt nhất đừng yêu và cưới một anh đàn ông chỉ biết
vác mồm ra bàn ăn rồi ăn xong phủi đít quần đứng dậy. Muốn tương lai có một
người chồng hiểu mình, tốt nhất hãy tìm cách hiểu chính mình đang cần gì trước
đã! Không muốn bị nhà chồng ép đẻ con trai bằng mọi giá, thì ngay từ đầu đừng
bao giờ tán thưởng những ưu việt tuyệt đối của đàn ông. Bởi vì, làm phụ nữ
không tuyệt vời lắm sao? Tại sao chính phụ nữ lại nghĩ mình là người "thứ
cấp"? Không muốn lấy phải một cô nàng đào mỏ, thì ngay từ đầu đừng đem
tiền ra khoe! Sợ người chồng ham chơi, thì đừng để số điện thoại làm quen anh
chàng ta gặp ở cửa vũ trường.
Và cái tôi cần là,
ngay từ ban đầu, phải tránh cho xa mọi tay đàn ông lười biếng, gia trưởng,
trọng nam khinh nữ. Thế nên tôi đã nói dối rất nhiều người, hầu như tất cả
những người tôi từng quen ở năm 18 tuổi. Bạn tôi là một trong số những người
đó, bạn còn nhớ đến tận bây giờ rằng, tôi rất hay tâm sự với mọi người rằng số
tôi chỉ đẻ được con gái thôi!
Tức là, chỉ sau lần
gặp đầu, những anh chàng khát khao người nối dõi, những anh đàn ông trọng nam
khinh nữ đã tự nguyện loại tôi ra khỏi tầm ngắm. Tôi cũng loại được họ ra khỏi
tầm giao tiếp thân mật.
Tôi đã quên tất thảy
những chiêu thức "loại bỏ và chọn lọc" tính cách bạn trai của thời 18
tuổi, khi tôi gặp anh xã của tôi bây giờ. Nhưng giờ ngồi nghĩ lại, thấy sự ấu
trĩ non nớt một cách bản năng của tuổi 18 không phải không có lý!
Nếu bạn giàu có, bạn
rất sợ người ta yêu bạn vì tiền, thì ngay từ ban đầu, đừng mang tiền ra trêu
ngươi người đời, đến nơi hẹn hò bằng siêu xe và đồ hàng hiệu một cây đầy hào
nhoáng phô trương. Muốn tìm người yêu giản dị, chân thành thì cái đầu tiên là
bản thân mình khi đó có giản dị chân thành không?
Nếu không muốn tìm
một người bạn đời háo sắc, phù phiếm, hám gái, thì đừng đến lần hẹn đầu với cái
áo hở nguyên bộ ngực và gợi cảm tuyệt đối như trên sàn diễn tạp kỹ. Bởi mặc lên
sự gợi cảm bề ngoài rồi đòi hỏi người ta không được yêu rãnh ngực của bạn, chỉ
được yêu thương nội tâm phong phú của bạn thôi, nghe ra có vẻ tréo ngoe thế
nào!
Cần tìm một người
chồng giỏi giang tài năng, chí thú gia đình, ít chơi bời bạn bè, không ham của
lạ, thì có ra quán bar tìm suốt đêm này sang đêm khác cũng chẳng có. Vì căn bản
là, ta đã dùng nhầm cách để tìm ra một người ta cần giữa biển người mênh mông.
Và quan trọng nhất
là, nếu muốn tìm một người yêu say đắm, thì hãy tự hỏi bản thân xem, ta có điều
gì tốt đẹp có thể khiến người ấy yêu say đắm. Hay ta cũng chỉ là một kẻ tầm
thường như vạn kẻ khác, thậm chí, vừa tầm thường vừa đòi hỏi quá nhiều! Còn nếu
ta đã có điều gì đó tốt đẹp trong tâm hồn và tính cách, ngại gì sẽ không gặp
những người biết nhận ra và nâng niu ta!
Mới đó mà chớp mắt,
tôi đã hai lần tuổi mười tám từ bao giờ rồi.

0 nhận xét